Cát Bụi - Bước đường chúng ta đang đi, dù có khó khăn đến đâu thì vẫn hãy cùng nhau vượt qua các bạn nhé, mình luôn nhớ và yêu các bạn, mình luôn lưu từng khoảnh khắc bên các bạn vào 1 góc nhỏ của trái tim mình. Những chương trình dù có mệt, cười ra nước mắt, nhưng được bên các bạn, được cùng các bạn cố gắng mình hạnh phúc lắm. Rất hạnh phúc.
Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013
Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013
Gia sư: Tuần 3 - buổi thứ 8
Cát Bụi - Lạnh, ở nhà còn ngổn ngang việc, nhưng vẫn muốn đi vì nơi đó ta mới thật sự là ta, bắng nhắng hồn nhiên vô tư, hà hà. Đi tới nơi,, vừa lúc Thỏ Trắng và Thỏ Xám (Chí Phèo)đã đến mấy c em đang tý tởn thì a D Hưng đã đứng đợi ở trên kia, dần dần lượng người đã đến đông đủ, thiếu con bé Mĩ Hoa chẳng biết nó dùng số nào mà gọi... 1,2,3,4,5,6,7,8,9 à há, nhiều thế cơ chứ. Nhóc Phương nt bảo hok đi, rùi lại bảo đi, vui vui. Mấy chị em đứng ăn quà " NAM ĐỊNH " của Thỏ Trắng, thấy vui lạ, hà hà. Chia thành các ngả để đi, mình Chí Phèo, a Hưng xuống dạy cho con bé Hương và Mạnh - 2 đứa học được nhưng lười - hok có ngòi bút nào để tả độ lười của các em. Chú ý có chú ý nhưng hok chịu nhồi nhét, dường như các em chưa ý thức được việc học, các em muốn học, nhưng trong đầu các em luôn nghĩ rằng "học nó khó, không thể nào học được" và các em nản. Nản, Hữu dạy Mạnh, mình ngồi bên thấy thằng bé... dời ơi bao giờ em ý mới học thuộc được bảng cửu chương đây, chỉ tiêu của mình hết tuần này là cho em học thuộc bảng cửu chương cơ mà....Đến giờ về nhưng vẫn chẳng đưa vào đầu các em được cái gì cả. hức hức
Gia sư: Buổi thứ 7
Cát Bụi - Dắt xe ra ngoài, mưa nặng hạt, nhưng không được nản, phải cố gắng, nếu lần này mình hok đi, sẽ có lần sau, và lần sau nữa... vì cũng sắp đến mùa đông rồi. Ở ngoài Phú Xá, Loan cũng đang chờ mình, thằng ku Thỏ Xám ( Hữu ) cũng đang trên xe, rùi một bài kiểm tra cho 2 đứa nữa, hứa thì phải xuống. Ra đến trân cầu Thăng Long... dù mưa nhưng bụi mù mắt, hức hức, tức không chịu nổi, lần đầu tiên qua nối này bị tắc đường... Đến giữa cầu còn bị tắc vì mọi người dừng lại mặc áo mưa rùi vụ sô sát giữa 1 chú trở gà và 2 anh thanh niên.., tắc đường + trời mưa khiến ai cũng bực... nhưng mình còn bực hơn nữa khi cánh con trai cứ ấn còi inh ỏi đằng sau... sẵn đang bục quay xuống ném cho cái nhìn tóe lửa 2 thằng cười, cười gì mà cười bực mìn... mình vốn rất ghét ai đến đèn đỏ mà rít còi, rùi chỗ tắc đường rít còi, ai mà chẳng muốn lao nhanh về nhà sau khi đi làm chứ...
Gia sư: Buổi thứ 6
Đội nông nghiệp các em được 6 bạn đi, vui vui
Thêm anh Thành Hưng, em Thỏ xám, Dung vẫn trung thành đi, nhưng hôm nay có cảm giác lạ
Sao mình nhạy cảm đến thế, biết ngay cơ mà, cái thằng ku Mạnh bỏ học đi chơi điện tử, không chú tâm vào cái anh chị dạy, lơ là, học trước quyên sau...
bé Hà lại bị bố đánh, nhìn gia đình mấy nhóc xinh thế, mà lúc nào cũng phải sợ những trận đòn của bố, cô chú quan tâm, rất quan tâm đến 2 em, nhưng chưa biết cách dạy các em, tính vào nói chuyện với cô chú nhân lúc 2 em đang học, nhưng vào thấy Hiền giặt quần áo, Hà mặt xị ra, chú thì cáu, hix2...
Thở dài...
Về lại phóng như bay, bụi bay mù mắt, nhưng kệ nó.
Mai sẽ cho 2 đứa bài kiểm tra
Sẽ dạy chúng theo chuyên đề
Sẽ cho họp ban gia sư xem tình hình dạy của mọi người như thế nào...
Vờ vờ và vờ vờ
Thui
cơm nào
không đói chết nhăn răng
Gia sư nhân ái ngày thứ 3, thứ 4 và những ngày bên cạnh những người anh em.
Cát Bụi - Gia sư nhân ái ngày thứ 3:
Ngày thứ 3, buzz nick Thảo nói cùng đi sớm để hái sung, ra đi với sự phấn khởi và niềm vui, vui vì lần đầu tiên được a đưa ra đến tận bến xe bus, vui vì sắp lại được gặp tụi nhỏ, rùi ra bến xe lại gặp mấy nhóc học cấp 3 mà ngày nào đi dạy cũng gặp các em đi học về, thích nhìn các em vì khi các em nô đùa mình lại nhìn thấy mình của hơn 4 năm trước... cùng chen chân lên xe, cùng xô đẩy và cùng cười giòn tan... lên xe vẫn nghe thấy tiếng " rúc rích" cười đùa của tụi nhỏ... vui vui và mỉm cười nghĩ " mình có duyên với cái xe 58 và thích nó đến lạ"... Nhưng 1 em học sinh và người kiểm soát vé xích mích nhỏ, lỗi lớn nhất vẫn là chú kiểm soát vé, mình vẫn thường không thích 1 số người kiếm soát vé hách dịch coi mình là quan trọng mà... mình tưởng câu chuyện chỉ dừng lại ở việc cả 2 người cùng tức giận, nhưng cậu bé học sinh lại gọi cho bố, bố em là tên xã hội đen, chú kiểm soát vé sợ quá, nhảy xuống xe lúc nào hok bít, để lại mình chú lái xe... Một loạt những việc sảy ra sau đó, mình đứng cạnh chú lái xe, nhìn chú bị đánh mà chỉ chết trân đứng đó và... nhưng vẫn không thể làm được gì... Chú lái xe bị thương nặng, 1 anh can bị đánh đau, 1 trái tim đau, đi bộ xuống PX trong 1 tâm trạng hận và chẳng thiết làm gì, gần như vô hồn... Tối về, hẹn các em họp nhưng cũng chẳng họp hành được gì, muộn về nhà e Phương ngủ, 2 chị em ngồi bờ hồ với 2 cái bánh khúc và mùi hương hoa sữa, tám đủ chuyện, về tới nhà 1h... đi ngủ, tưởng đã hết chuyện nhưng... vẫn lại nằm 88 dài dài, về chuyện bản thân về NHÂN ÁI, về mối lo an toàn cho các bạn khi đi dạy Gia Sư... vân vân... hết buổi thứ 3 gia sư, một ngày không mấy bình yên
Gia sư nhân ai: " Buổi dạy thứ 2"
Buổi
dạy thứ 2 ấn tượng... tôi xuống đó còn sớm nhưng
đợi các em đi ngõ 133 rùi mới đi cùng...
Xuống
tới nhà chú thấy không khí trong gia đình căng thẳng...
làm mình run run, mình tí tởn ngồi nói chuyện kể chuyện
bảo Mạnh học... một lúc một lúc mình gượng hỏi thì
ra cô chú cãi nhau về vụ giấy tờ, hà hà, nhẹ cả
người, cứ tưởng tại mình xuống muộn làm cô chú buồn
cơ :">.
Dạy
em, kiến thức hổng quá... sợ sẽ hok dạy được em,
nhưng hok được nản. hok được nản...
Lúc
về chú mang khoai cho mang về nữa, không lấy nhưng con bé
Mai cứ nhét vào túi cho, hức hức, ngại, đã thế còn
bảo " mai đừng ăn cơm, ra đây cô cho ăn bún vịt"
:(( chết mất, chả dạy được cái gì... mà...
Về
cái làm mình sợ nhất là bất thình có 1 đôi đang giận
nhau đứng giữa đường, soi đèn pin vào em nó, em nó giật
mình hỏi ai đấy, mình cũng sợ, thế là ba chân bốn
cẳng thạy thẳng lại ngõ 133 đón mấy e. Nhìn thấy mấy
em vui vui là ổn ổn rùi, Oki.
Cố
lên nào, 1 tuần sẽ qua và mọi chuyện sẽ ổn.
Let's
Smile !
Nhật ký Gia Sư nhân ái "Ngày đầu tiên !"
Ngày đầu tiên CLB đi dạy, đi sớm, để em chờ nửa tiếng đồng hồ lận, âu cũng tại nhà mình xa quá đó chứ, hức hức. Cảm nhận đầu tiên à, mình không biết nữa, chỉ biết rằng thấy vui lạ, và " hơi sợ". Vui vì tụi nhóc đã ở nhà chờ anh chị xuống dạy, từ chiều bé Hiên đã léo nhéo gọi " chị ơi nhận ra em là ai không, bao giờ chị xuống, chị có dạy em không, chị Loan có xuống không, chị Hiền dạy em hả chị???, thằng ku Mạnh cũng gọi, cô Hạnh cũng gọi, mọi người ai ai cũng đã rất thân thuộc với Nhân Ái và mong chờ ở Nhân Ái một điều gì đó thay đổi cái nơi ấy và có lẽ câu trả lời sẽ trả lời sau... Tự nhiên yêu cái nơi ấy quá, yêu lắm cơ ấy, chỉ mong sao trời nhanh tối để xuống thui.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)