Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Mưa và tâm trạng

Mưa, tự dưng thấy buồn...
một nỗi buồn khó tả
Muốn....
nhắn một cái tin cho ai đó
Nhưng...
nhặt điện thoại lên ấn số mà mình đã thuộc cách đây mấy năm...nhưng lại thôi, vì ngta có nhớ tới mình đâu cơ chứ...
dặn lòng phải buông để bước tiếp rồi cơ mà...
Nhớ...
nhà,
bố mẹ,
1 người
nhớ cái ngày xưa
nhớ NAC... chỉ mún bên cạnh những người anh em...
Mưa...
làm ta lạnh thấu tim... ngước nhìn cái đo nhiệt độ, trong phòng vẫn gần 40'C
Bất chợt...
ta nghĩ đến các em ở Phúc Xá
mưa thế này
các em vẫn ổn chứ???
nhớ đến tụi nhóc ở NĐ
mấy nhóc gọi điện cho mình
mình để chế độ im lặng
nhóc buồn lắm đây
ta hổ thẹn với lòng mình
hổ thẹn với mấy nhóc...
phải chăng
những sự quan tâm đó chỉ là...
sự thờ ơ...
ta nghĩ đến bé Minh
bé 5 tuổi
rồi bé sẽ ra sao
khi bị chính ông bà bé, người thân bé, cô giáo bé hắt hủi... còn có hướng bảo mẹ bé cho bé vào trung tâm dành cho những người thiểu năng...
Vào đó
bé sẽ ra sao
liệu bé sẽ ổn chứ
nhìn ánh mắt bé
bé ngại nhìn mình
vì mình đã bắt đc suy nghĩ bé
mình sẽ giúp đc bé chứ?
mẹ bé khẩn cầu
giúp bé...
mình sẽ làm gì để giúp bé đây??????????
cố lên
mình sẽ làm được
mình phải làm được
cố lên...
Mưa ơi
cho ta gửi nỗi buồn quấn đi theo với...

Tâm trạng và trung thu


Trung thu
dư âm của ngày hôm qua
làm nó ngủ đến 9h sáng
mưa, làm lòng nó nhẹ tênh
nhưng... bất chợt ghét mưa tới lạ
mưa đã làm vỡ tan bao kế hoạch của nó...
Một chút buồn thoáng qua...
năm nay nó hok được bên cạnh những người bạn của nó
nhớ trung thu năm ngoái
mọi người ráo riết rủ lên bờ hồ chơi
năm nay thì...
bất chợt nó nhớ về gia đình
nó nhớ đến 1ng
nó yêu
nhưng nó vẫn vui và hạnh phúc
vì trước ngày đó
nó được vui trung thu với những em nghèo mà nó mến yêu
được quây quần bên ngọn lửa cùng những người anh em
được hát được nhảy được múa cùng với các em nhỏ ở bên Tư Đình
môi nó cười, tim nó ấm áp ta hok muốn cái cảm giác đó mất đi....
nó còn nhớ
buổi sáng nó ra Phúc Xá
nó vui
nó hạnh phúc
bởi chén cơm của cô chú
bởi sự quan tâm
bởi sự trân trọng cô chú dành cho nó
nó đã yêu
yêu cái mảnh đất ấy
nó có thể làm đc hok
cái dự án gia sư đó
NA cần mọi người hợp tác
một chút thoáng qua
nó sợ sẽ không làm được
nó sợ...
liệu nó có làm được hok
bất chợt
nó thấy
nó muốn
nó như xưa, tham gia đầy nhiệt huyết, lon ton đủ các hội nhóm mà hok nghĩ ngợi gì
nó chơi hết mình
nó không màng rằng
mọi người có nhớ đến nó sau chuyến đi
nó chỉ cần
tim nó thêm một nếp nhăn
là đủ
nó bất định
bây giờ
phải đứng quan sát
phải khác các em
nó hok muốn thế
bởi có lẽ
nó hok hợp
hợp với vị trí 1 người lãnh đạo
nó đã nghĩ
nghĩ nhiều
nó sẽ làm được chứ
nó bảo phải gột rửa bản thân mình cơ mà
được rùi, nó sẽ hok bắng nhắng nữa, phải cố thui. Hix

Lặng

Hương hoa sữa khiến tôi nhớ về 1 năm trước... tôi nhớ, nhớ em... nhớ lắm. Tôi nhớ về khoảng thời gian ấy, lạnh buốt, mưa phùn nhưng với 1 chiếc xe đạp, 1 sự quyết tâm, 1 sự cố gắng tôi vẫn đi... âm thầm và lặng lẽ... tôi hay nghêu ngao hát bài " người thầy" và chợt cười khi nghĩ mình giống người thầy ấy... rồi tôi nhớ mỗi lần đi mưa về, lạnh tôi lại đặt STT " em nhớ anh như đông về nhớ rét" - người ấy đã buzz nick hỏi " nhớ anh nào mà nhớ kinh thế " buột miệng 1 câu " nhớ anh", người ấy lại hỏi " nhớ anh thật hok" sau câu đó là sự im lặng và lảng chuyện... nhưng mà thực, mình nhớ hắn thật mà, nghĩ lại, 1 năm trước mình ngu ngơ quá, giờ mình đã để con tim mình ngủ yên rùi, vì mình đã hok còn tin tưởng vào con trai nữa rùi, mất hết niềm tin...con đường mòn Lĩnh Nam không phải là dễ đi nhưng tôi yêu chúng đến lạ, có lẽ nó làm cho tôi có quá nhiều tâm trạng, và có 1 nơi cần mình.

... giá... tôi vẫn là tôi của một năm trước, những ngày tháng đó thật êm đềm, thoải mái. có lẽ tôi quá ích kỷ, quá tham lam cái gì tôi cũng muốn làm... Những người bạn dường như dần xa tôi, không biết vì lí do gì, có lẽ bên cạnh tôi mọi người thấy mệt mỏi, tôi cũng mệt mỏi lắm. Nhưng tôi vẫn phải cười, tôi vẫn là tôi đầy mạnh mẽ, nhưng hư vô... và tôi là cát bụi... sự thật là thế, tôi là cát bụi, sẽ mãi là cát bụi... tôi mệt mỏi, dạo này tôi đọc quá nhiều tin từ miền trung rùi vùng cao... nhiều lúc... tôi không dám kích vào... vì tôi sợ, tôi lại có cảm giác thất vọng vì bản thân... bởi chẳng làm được gì

Tôi mệt quá, đau...

Một tin SMS " sao em không thử xin lên làm phó chủ tịch ở 1 vùng cao, họ cần những người cán bộn đoàn mới ra trường như em" - Nhìn lại, ừ nhỉ, hay mình đi, hok phải là cương vị là 1 phó chủ tịch, đi để có thể làm 1 điều gì đó cho các em... Nhưng, còn Nhân Ái thì sao, tôi băn khoăn, tôi lo sợ vì tôi chưa làm được gì cho nó cả, mà gần như tôi đang làm tan tất cả, tan sự nhiệt huyết của những em mới tham gia từ ban đầu, tôi không có định hướng, mịt mù, rối như tơ vò... Tại sao tôi lại gặp NA để bây giờ tôi lại chênh vênh trong lựa chọn, tôi muốn đi, đi xa, thật xa, đến những nơi thật sự cần tôi... tôi muốn hiểu thêm về cuộc sống của họ, có thể tôi không giúp gì được cho họ, tôi chỉ muốn rằng ' khơi nguồn cảm hứng " cho họ mà thôi. Tôi đi rùi tôi sẽ lại về cơ mà. Có lẽ tôi hơn các bạn của tôi, vì gia đình tôi đông anh em, bố mẹ hướng cho tôi đi... và tôi nghĩ, chỉ cần mình làm việc tốt, đó cũng là một ơn gọi rồi... tôi sẽ đi, dù trước hay sau...

Những em nhỏ, hãy chờ tôi, tôi sẽ đi... vô vọng... hự hự

Chợt nhớ đến lời của một thằng bạn " c là người của xã hội mất rồi", Phải vậy hok ? có lẽ không, vì đơn giản, tôi chỉ muốn làm những gì mình thích.

Nát



Ngày hôm qua có lẽ đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi uống say , say đến chân tay không thể điều khiển được... đã cố gắng chỉ ngồi quan sát mọi người, nhúng cho mọi người ăn, ai ngờ quên mất mình chưa ăn gì mà chỉ uống... nát

Ngày hôm qua tôi loay hoay cất 1 khoảng ký ức cùng 1 chút tình cảm (tôi mới phát hiện ra )ở tận đáy sâu của trái tim... lần cuối cùng tôi mân mê những thứ ấy bên mình.

Ngày hôm qua tôi đã để mọi người phải lo lắng chăm sóc cho t, t để mọi người thấy bản chất bê tha của t... xấu hổ, ngượng ngùng, xin lỗi.

Ngày hôm qua t đi lang thang cùng 1 người lạ (gặp lần đầu) cả một đêm - cám ơn người ta vì chịu khó nghe mình phọt 1 tràng dài, và cũng phọt ngược lại về người ta cho mình nghe... bắt đầu 1 tình bạn mới.

Và để hôm nay mệt mỏi, thất thần, người như trên trời rơi xuống...

Cảm ơn nhé Loan - đứa em của chị, luôn lo lắng và bên chị bất kỳ những lúc nào chị cần, chị chẳng làm được gì cho em cả đôi khi nghĩ " có lẽ nếu hok gặp chị đời em sẽ khác, tốt hơn chẳng hạn".... XL

Cảm ơn nhé Lý - đứa " em hờ" ngốc nghếch của chị. Chị sẽ mãi hok quên em, cảm ơn em, em luôn quan tâm và bên c những lúc c cần nhất.

Cảm ơn Trang ngố - tổng đài riêng của tao - luôn nắng nghe và dẫn đường cho t đi

Cảm ơn em - Phương ngố. Cảm ơn những người bạn tốt luôn bên tôi lo lắng cho tôi.

Từ nay tôi sẽ không để mọi người phải lo lắng cho t nữa, hứa đấy, t sẽ cố gắng chăm sóc bản thân thật tốt, sẽ không làm phiền mọi người nữa.

Nói rằng lên để xem L nó sống thế nào nhưng cuối cùng thì mình lại làm nó bê tha hơn

Nói rằng lên sẽ bên cạnh P, nhưng thời gian ơi, chẳng cho mình đứng yên tẹo nào

Nói rằng lên sẽ qua nhà cháu chơi mấy hôm mới về nhưng cuối cùng đc đúng 1 buổi tối

Nói rằng lên sẽ đến nhà cái Thơm ăn uống kiếm bữa thế mà nó nấu xong mình lại bỏ đi tự kỷ....

Nói rằng............

aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Chẳng làm đc gì cả, bất lực...............

Loan, ku Lý, Trang, Phương, Chiều........ tớ sẽ không để mọi người phải lo lắng cho tớ nữa đâu, tớ sẽ tự lo được cho bản thân mình....

Tớ là cỏ kiên cường và mạnh mẽ mà.

Tớ là cát bụi một hạt cát tràn đầy mạch sống mà...

................. 

Về quê

Mẹ nhìn con và hỏi " tối qua không ngủ hay sao mà thất thần vậy"

Anh rể nghe tin về đi mua đồ ăn mình thích cho mình.

Bố nhìn con cũng phán " đi lên HN có vài ngày mà người như ngáo ộp vậy" - lần đầu tiên bố nói vệ sự " tụt nhan sắc " của mình đồng nghĩa là đợt này trông mình rất tởm.

Con chỉ biết cố ăn hết nửa bát cơm và xin phép đi ngủ... con xin lỗi. Con sẽ cố gắng hết mình mẹ ạ.

Chân tay run, mắt nhìn màn hình hoa có những đốm hoa rùi... sao thế này................

Có lẽ là phản ứng của ngày hum qua với hni chăng,?




Chúa ơi! trong thời gian qua, tâm trạng con rối bời... con chênh vênh... con cảm thấy lạc lõng giữ cái đất Hà Thành phồn hoa này... Có người bảo "cuộc sống không có mục đích là cuộc sống mù lòa"... Phải chăng những tháng ngày qua của con là những thánh ngày con sống trong mù lòa...

Con cũng không nhớ rõ từ bao giờ con đã từ bỏ thói quen đọc kinh vào mỗi buổi tối trước khi đi ngủ và sau khi thức dậy, có lẽ từ lúc lên đại học, xa gia đình xa bố mẹ thân yêu hòa mình vào cái đô thị phồn hoa này con đã bắt đầu quên đi cuộc sống cầu nguyện... mỗi lần con bị tổn thương, con bị đau, con cũng bỏ thói quen chạy bến bên Ngài tìm niềm an ủi, tìm nguồn bình an, mà thay vào đó là những lời cáu, giận, dỗi lên những người thân yêu con, những người sống quang con... Con ích kỷ quá phải không Chúa...

Những lúc con như thế, con biết Chúa bên con, nhưng cái tính ích kỷ của con đã lấp đầy tâm trí con,để con hok nhìn thấy Chúa đang thủ thỉ bên tai mình...

Nhưng giờ đây, hiện tại lúc này thì Chúa ơi! con đang rất hạnh phúc, có lẽ Chúa đã gửi những người anh chị em đến với con, để con có thể nhìn thấy Chúa trong mỗi người anh chị em con, để con có thể biết được lúc này con sẽ và phải làm gì... Ôi lạy Chúa, con cảm tạ Ngài... Con sẽ siêng năng cầu nguyện và tới nhà thờ, để bù đắp những tháng ngày đã qua...

Dạo này con đang dần tập lại thói quen cầu nguyện trước khi đi ngủ, gặp gỡ Chúa vào mỗi buổi sáng sớm khi thức dậy, đi tìm nguồn bình an ở nơi nhà của Người những lúc tâm hồn con gặp sóng gió... và giờ đây con cười thật nhiều, và cũng có thể giữ được bình tĩnh khi có một người nào chót làm con bực mình,con gần như đã tìm được chính con của 3 năm trước... Con sẽ trở về... Chúa ơi!con sẽ trở về... con sẽ trở về sống đời sống âm thầm lặng lẽ, sống ngẩng cao đầu không kiêu căng ngạo mạn. Một chút thôi, nhưng con sẽ cố gắng sống yêu thương mọi người như Chúa đã và đang yêu thương chúng con.

Nguyện xin Người ban bình an cho gia đình, cho những người anh em của con.









Mẹ


" Mẹ mới ốm đấy, làm mà không liên lạc với bố mẹ,,"
"Đã gọi về cho mẹ chưa, mẹ nói không thấy em gọi về cho mẹ..."

" ‎"...con nhớ ơn vô cùng, mẹ ơi con nhớ ơn vô cùng, tháng năm mẹ ngược xuôi, tần tảo trước lo đợi chúng con,mẹ đứ bao đứa con ra biển rộng con kính yêu vô cùng, mẹ ơi con kính yêu vô cùng, con kính yêu vô cùng, mẹ ơi con kính yêu vô cùng..."

Con thường vô tình, con dường như bất hiếu.. nhưng mẹ ơi dù đi đến đâu con sẽ luôn nhỡ về mẹ yêu, mẹ vãn luôn trọn vẹn trong tim con.

Mẹ ơi

Con xin lỗi mẹ

Ngàn lần con xin lỗi mẹ.

Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi, aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

Sự thật...

Sự thật thì ngay lúc này đây tôi muốn khóc, muốn khóc thật to, khóc cho vơi đi bao nỗi nhớ, khóc cho vơi đi cái tủi thân của chính mình. Mọi người đã quá tốt với tôi, nhưng tôi đã làm gì??
Nhớ gia đình...
Nhớ bạn bè,,,
Nhớ những người em...
Và nhớ một người...
Tại sao lại lừa dối nhau? tại sao lại làm thế với tôi? tại sao? tại sao?